Mỹ Dung Sư Xuyên Qua Làm Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con
Chương 29: Chương 29
«
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
»
Mà trong chén Lê Mạt cũng được Tống Đại Sơn gắp cho mấy miếng thịt, bản thân hắn lại chưa ăn được gì cả.
Cơm nấu buổi trưa là đo theo miệng ăn một nhà ba người bọn họ, này mấy người chia đều còn không được đến nửa bát, không ai ăn cơm no.
Hai tiểu hài tử kia thấy hết cơm, khóc lóc la hét đòi ăn tiếp, Tống mẫu cũng nhìn về phía Lê Mạt.
Sắc mặt Lê Mặt khó coi: “Không có cơm, buổi trưa chỉ nấu cơm đủ cho cả nhà chúng ta, hết rồi.”
Hai tiểu hài tử nghe xong, không bỏ qua, lập tức đập bàn ầm ĩ đòi ăn, cái bàn bị đập đến vang lên tiếng rầm rầm.
Tống Đại Sơn hung hăng đặt bát xuống, phát ra một tiếng rầm, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào hai tiểu hài tử kia, dưới ánh nhìn chăm chú kiểu này, giọng hai đứa nhỏ từ từ nhỏ lại, thẳng đến khi không còn tiếng động nào nữa.
Bầu không khí yên tĩnh như chết, Tống mẫu đứng ra hòa giải: “Đại Sơn à, trở về nương sẽ nói chuyện hai đứa nó cho đại ca con, con không nên tức giận. Nhưng Đại Sơn này, cơm này xác thực quá ít, ăn không đủ no, con xem, có thể đi nấu thêm một chút nữa được không?”
Lê Mạt tức đến bật cười, nhưng không nói thêm gì nữa, giao lại cho Tống Đại Sơn, xem hắn muốn đối đãi nương hắn ra sao. Người ngoài như nàng xen vào không tốt, nói không chừng còn bị người ta ghét bỏ xen vào chuyện của người khác, không tôn kính nương hắn.
Tống Đại Sơn nghe nương hắn nói vậy, lập tức cắn chặt răng, giống như đang nhẫn nại gì đó, cuối cùng mới nặng nề mở miệng:
“Nương, nương cho rằng con một nghèo hai trắng làm sao có tiền mua gạo đây, mỗi ngày chúng con đều ăn cháo xá xíu phối dưa muối, là Lê Mạt mang đồ vật sau cùng trên người đi cầm cố mới mua được chút đồ này, đồ mua cho Tiểu Bảo ăn đều bị đại tẩu dẫn theo hai chất nhi trộm đi. Bây giờ chút đồ ăn này cho mọi người ăn mọi người còn ngại không đủ, vậy nương muốn con phải làm sao bây giờ? Đi ra ngoài xin cơm sao?”
Tống mẫu bị Tống Đại Sơn nói đến đầu càng cúi càng thấp, trước đó mỗi ngày bà ta đều bị tức phụ của con trai cả nhắc ở bên tai, cũng dần dần cảm thấy trên người nhị nhi tử có cất giấu tiền, cuộc sống trôi qua thật tốt. Bây giờ nhị nhi tử vừa nói như vậy, cảm giác áy náy của bà ta lại dâng lên, lúng ta lúng túng nói không ra lời, một hồi lâu mới mặt mày đỏ bừng đứng lên, lôi kéo hai Tiểu Hài Tử kia: “Đại Sơn, là nương không đúng, vậy nương đi đây.”
Bà ta nói xong thì dẫn theo hai tiểu hài tử vội vàng ra cửa.
Lê Mạt dõi theo bóng lưng Tống mẫu, không lên tiếng, chẳng qua trong lòng lại cảm thấy buồn cười, dường như mỗi lần Tống mẫu đều sẽ cảm thấy áy náy, sau đó làm xong chuyện lại vội vàng rời đi.
Tống mẫu rời đi rồi, Lê Mạt nhìn chén đĩa trên bàn trống trơn, cơn tức lại dâng lên, thật vất vả mới mua được ít đồ, cuối cùng đều tiến vào bụng nhà người khác, vậy mà lại còn nói không được, thật sự là nghẹn khuất.
Tống Đại Sơn đưa mắt nhìn vẻ mặt khó coi của Lê Mạt, bờ môi khẽ giật, muốn nói gì đó, cuối cùng toàn bộ hóa thành một tiếng thở dài, đứng lên nói một câu: “Ta đi vào bếp nấu chút cháo.”
Sau đó hắn đi vào nhà bếp.
Lê Mạt không lên tiếng, cũng không có đi hỗ trợ, bây giờ nàng không muốn nhúc nhích.
Cuối cùng, Lê Mạt ăn qua loa một chút cháo, rốt cuộc không đến mức đói bụng, nấu nước nóng dùng chậu tắm vừa mua tắm rửa sạch sẽ, lại tắm cho Tiểu Bảo xong, một nhà ba người lên giường nghỉ ngơi.
Lê Mạt kể chuyện xưa cho Tiểu Bảo xong thì dỗ nó ngủ, không khí cứ thế an tĩnh lại.
Lúc này, một bàn tay đưa qua, nắm chặt tay Lê Mạt, Lê Mạt giãy ra, cái tay kia lại càng nắm chặt hơn.
Trong bóng tối, giọng nói hơi khàn khàn của Tống Đại Sơn vang lên: “Nàng đừng nóng giận, sau này sẽ không như vậy nữa.”
Lê Mạt không nói lời nào.
Thật lâu sau mới “ừ” một tiếng.
«
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
»